Thứ Ba, 02/08/2011, 20:15

    Tấm chân tình trong “Thì thầm đường quê”

    QĐND - Vũ Tuấn Anh là một sĩ quan quân đội, hiện đang công tác tại một doanh nghiệp thuộc Tổng cục Hậu cần, Bộ Quốc phòng. Tôi biết anh là người yêu thơ, nhưng khi được anh tặng tập thơ “Thì thầm đường quê” (NXB Văn học xuất bản năm 2011), thì tôi vẫn không hết sự bất ngờ...

    QĐND - Vũ Tuấn Anh là một sĩ quan quân đội, hiện đang công tác tại một doanh nghiệp thuộc Tổng cục Hậu cần, Bộ Quốc phòng. Tôi biết anh là người yêu thơ, nhưng khi được anh tặng tập thơ “Thì thầm đường quê” (NXB Văn học xuất bản năm 2011), thì tôi vẫn không hết sự bất ngờ.

    Đọc hết tập thơ, tôi thấy bài thơ “Thì thầm đường quê” là một trong những bài thơ khá nhất trong tập và được chọn làm tên cho tập thơ là chủ ý đúng của tác giả. Bởi đó cũng là tâm sự của Vũ Tuấn Anh: “Dường như... đường nói thì thầm/Rằng tôi cứ để chân trần như xưa”. Câu thơ như bao quát về sự giản dị đến mộc mạc của thơ anh, của những tình cảm chân thành mà tác giả không muốn ngụy trang bằng những cấu trúc phức tạp hay câu chữ trau chuốt, bóng bảy đến giả dối.

    Vũ Tuấn Anh xuất thân từ làng quê nông thôn huyện Lương Tài (Bắc Ninh), nên những câu thơ của anh tả về quê rất chân thực: “Để xem còn nhớ nắng trưa/ Đói bụng, vai vác chiếc bừa, theo trâu”; “Rằng còn thương nhớ người thân/Sớm trưa cày cấy chuyên cần, gieo neo”. Một thời “bát cơm, manh áo theo vào giấc mơ” còn in sâu trong ký ức anh. Vì thế, thơ anh viết nhiều về ký ức, về quê và những miền quê anh đã đi qua theo hành trình của người sĩ quan quân đội. Anh hồi tưởng về thời trai trẻ ngay khi mùa xuân đến với sự rộn rã ngày nào: “Tóc phai vẫn thấy tần ngần/Thời trai trẻ tưởng rất gần đâu đây” (Xuân về).

    No image available
    Bìa tập thơ

    Trong “Thì thầm đường quê” thấy một Vũ Tuấn Anh lãng mạn, đắm đuối với sự tươi mới của đất trời, của con người và tình đời. Mùa xuân, anh về hội Lim, giữa sự đông đúc, ồn ào, mà “Thẫn thờ anh nhớ về em cồn cào”. Vì nhớ người yêu mà ai cũng có thể gặp tâm trạng “Giã bạn lòng thấy trống không/Biết em chẳng đến hội đông vẫn tìm...” (Quan họ... nhớ em). Hay “Hội đông vẫn thấy bơ vơ/Lời thương đành gửi vào thơ muộn màng/Vãn rồi lại đợi xuân sang/Lại mong chỉ rộng một gang sông Cầu” (Anh lại về Lim)…

    Như tâm sự của tác giả, tập thơ là quà tặng cho bố mẹ, người thân, bà con làng xóm quê hương, nên chiếm số lượng lớn bài thơ trong “Thì thầm đường quê” viết và cha mẹ, vợ con, bạn bè và quê hương quan họ Bắc Ninh. Đây là những bài thơ, câu thơ chân thật, biết ơn công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ; sự tần tảo của những con người quê hương.

    Đa phần trong số 68 bài thơ của “Thì thầm đường quê” được viết theo thể lục bát, thể thơ truyền thống này viết dễ nhưng khó hay. Trong tập thơ của Vũ Tuấn Anh, có những bài thơ, nhiều câu lục bát nôm na, đơn giản, chưa chú ý đến sự trau chuốt câu thơ… tuy vậy, đọc thơ anh, gấp lại vẫn thấy có tiếng thì thầm từ nơi ta thương yêu nhất.

    Nguyễn Đình Xuân

    vuhuyen

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...