Thứ Tư, 05/06/2013, 19:35

    Thơ Đàm Khánh Phương

    QĐND - Sinh năm 1943 tại Vân Đình-Hà Tây (cũ), hiện nay sống và viết tại Hà Nội, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; hơn 50 năm làm thơ đã xuất bản 3 tập thơ riêng, có gần 300 bài thơ đăng rải rác trên các báo trung ương, địa phương và đoạt 10 giải thưởng văn chương do các hội VHNT và các ngành ở các cấp tổ chức...

    No image available
    Nhà thơ Đàm Khánh Phương.

    QĐND - Sinh năm 1943 tại Vân Đình-Hà Tây (cũ), hiện nay sống và viết tại Hà Nội, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; hơn 50 năm làm thơ đã xuất bản 3 tập thơ riêng, có gần 300 bài thơ đăng rải rác trên các báo trung ương, địa phương và đoạt 10 giải thưởng văn chương do các hội VHNT và các ngành ở các cấp tổ chức…

    Đàm Khánh Phương bền bỉ yêu và bền bỉ làm thơ một cách “tự giác”; đôi khi lóe sáng tài hoa tân kỳ, nhưng trước sau thơ anh vẫn dung dị, chân thành và ẩn trắc hoài niệm như thế hệ các anh.

    Nhà thơ MAI NAM THẮNG chọn và giới thiệu.

     

    HÀ NỘI THỜI "GÁC XÉP" CỦA CHÚNG TÔI

    Những gác xép bộn bề hy vọng

    Xót câu thơ Bằng Việt dẫu xa rồi

    Tôi đã khóc khi chạm về góc Vũ

    Nhà chỉ sáu mét vuông, sách vở xếp cạnh nồi

     

    Trang viết mới, ra đời bên cót ép

    Loan tin ai, khao nhuận bút lần đầu

    Đem tất cả bạn bè ra mậu dịch

    Gom từng tờ tem gạo, uống mừng nhau

     

    Giờ thì đã điều hòa và láp-tốp

    Sao nhiều đêm vào giấc, khó yên lành

    Cứ nhói lửa của Vầng Trăng Quầng Lửa

    Cứ cồn cào thương mến Thuở Máu Xanh

     

    Thuốc ba số và từng chầu rượu ngoại

    Xếp vỏ bao dễ ngang cả tòa nhà

    Nửa thế kỷ cũng chẳng màng đánh đổi

    Vẫn căn buồng chật bạn, chỗ Thụy Kha…

     

    Quên sao được làm sao mà quên được!

    Hà Nội thời "gác xép" của chúng tôi

    Điểm lại lứa bạn bè non thất thập

    Những câu thơ thắp sáng đủ mặt người…

     

     

    LỐI VÒNG SANG BÁCH THẢO

    Đưa em về đường phố chớm vào đông

    Mùi ngô nướng thơm vào nơi ngõ nhỏ

    Lòng lặng ngắt hút theo màu áo đỏ

    Mới đây thôi mà đã nhớ thương rồi!

     

    Mới đây thôi mà đã lại rối bời

    Da diết thế, để rồi tê buốt thế

    Muốn loãng nhạt máu mình mà không thể

    Mắt rưng rưng, em cười nói rưng rưng

     

    Đôi mắt buồn hoang lạnh phía sau lưng

    Lối vẫn cũ giờ bỗng thành xa lạ

    Ta giận dỗi cả phố phường rộn rã

    Đứng chìm - trông - Bách Thảo sẫm như rừng...

     

     

    GIƯỜNG NẰM TOA SỐ BỐN

    Đưa ta về xứ sở thần tiên

    Giường nằm-Toa số bốn

    Đất trời chừng đảo lộn

    Tàu như trôi trên sóng biển bồng bềnh

     

    Đã chìm nổi lênh đênh

    Đã đong đầy bão gió

    Toa số bốn nhận ta như khách trọ

    Mà nuôi ta một đêm ở yên bình

     

    Chuyến tàu năm chiến tranh

    Chỉ đủ chỗ cho ta đứng lò cò ngót trăm cây số

    Mỗi lần con tàu đỗ

    Tay rụng buông, tê dại hết thân mình

     

    Lúc bấy giờ em chưa có anh

    Nụ hôn ấy ở nơi nào xa thẳm

    Toa số bốn và cánh tay nồng thắm

    Dắt anh về ngày xưa

     

    Ngày xưa ơi, ngày xưa...

    Gian khó thế mà sao bền vững thế

    Đem một thời dâu bể

    Thấm sang miền tươi xanh

     

    Sau giấc mộng trong lành

    Tàu kịp thức đưa ta về đúng hẹn

    Một Sa Pa thương mến

    Giấu một đêm thần tiên!

    Chuyến tàu đêm 16-10-2009

     

    VU VƠ VỀ SỢI DÂY GẦU

    Ca dao: Tưởng nước giếng sâu… 

    Nói sợi dây gầu, là nói vậy thôi

    Lòng nặng thế, đốn đỡ đi - đâu được!

    Giếng em dầu cạn nước

    Thì lòng ta xa xót thêm đầy

     

    Xếp chặt hết một ngày

    Đong được đủ tình em là có thật

    Mất những điều đáng mất

    Lại hóa thành ra em

     

    Thức một chuyến tàu đêm

    Chạm tới miền khao khát

    Động Tân Trang nồng nàn

    Nghe sông Lô ràn rạt...

     

    Bao nhiều lần bỏng rát

    Bấy nhiêu bận êm đềm

    Chút dỗi hờn ngan ngát

    Hiện sắc màu riêng em.

     

    Thôi thì buông dây gầu

    Thôi cũng đành đáy giếng

    Em sâu đến cữ nào

    Có đêm này chứng kiến…

    vietcuong

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...