Thứ Năm, 02/05/2013, 16:45

    Thơ Hàn Thủy Giang

    QĐND - Tên thật là Nguyễn Xuân Anh, sinh tháng 8 năm 1965 tại Hà Nội, cựu sinh viên Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, hiện làm biên tập viên VHNT của Đài Truyền hình Việt Nam (VTV); đã xuất bản 2 tập thơ riêng và 3 tập văn-thơ dịch...

    QĐND - Tên thật là Nguyễn Xuân Anh, sinh tháng 8 năm 1965 tại Hà Nội, cựu sinh viên Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, hiện làm biên tập viên VHNT của Đài Truyền hình Việt Nam (VTV); đã xuất bản 2 tập thơ riêng và 3 tập văn-thơ dịch. Hàn Thủy Giang lặng lẽ đổi mới thơ từ ngày đầu xuất hiện, nhưng không thoát ly thơ truyền thống. Vì vậy đọc thơ anh, ta như được trò chuyện với một người bạn vừa lạ, vừa quen, quý mến và thú vị...

    No image available
    Nhà thơ Hàn Thủy Giang.

     

    Nhà thơ MAI NAM THẮNG chọn và giới thiệu

    Vui biết mấy cánh đồng xanh!

    Vui biết mấy cánh đồng xanh

    Nơi những tia sáng đến cày bừa

    Nơi gieo tiếng chim non vào hừng đông văn vắt

    Dưới vòm trời này đây

    Khói dung dăng thấp thoáng nụ cười.

     

    Này đây…

    Đầm nước kề bên đồng bãi

    Con bò hiền thức giấc sớm, mở to mắt và thấy khát

    Hỡi bạn hiền, bạn uống nước từ đâu

    Mà nghênh sừng phô một lễ nghi bí ẩn?

     

    Này đây…

    Khúc hoan ca lặng lẽ của ngàn xanh

    Vang dội dưới chân ta giữa một ngày bình thường

     

    Vui biết mấy cánh đồng xanh!

    Có phải tất thảy hòa trộn nhau âm thầm từ đêm trước

    Chỉ cần cơn gió lạnh đến từ không trung cào tung lên

    Là bất ngờ đổ tràn mặt đất…

     

    Chiều muộn

    Chiều buông. Lời kinh cầu êm ả

    Lá bồ đề rải rác. Lối dốc lên chùa

    Người khách ra về sau cùng

    Kìa bóng mây sóng nước…

     

    Phía bên kia vị sư nữ vội vã khép cửa.

     

    Lối dốc bên này một bé gái áo nâu quét lá

    Lá rụng bốn mùa. Em sẽ quét cả đời mình

    Em sẽ lớn. Thay vị sư già trông coi chốn thanh vắng

    Sẽ đóng cửa tiễn khách lúc chiều hôm

     

    Chỉ có thế…

    Vòng hương trầm bình thản cháy.

    Phảng phất thơm. Nơi cửa Thiền.

    Giây phút này đây…

     

    Bé gái áo nâu quét chùa. Chiều muộn…

    Cây chổi lá cán dài. Mái chèo

    Nhịp nhàng đưa người khách sang sông…

     

    Một ngày tĩnh mịch bên đầm nước

    Không phải vì bạn

    Không phải vì tôi

    Không dành cho những đôi mắt này đã vô tình khép lại

    Những đôi môi này héo khô mím chặt

    Cả bầu trời in bóng xuống đầm hoang…

     

    Lạ lùng sao, giữa đầm loài sen núi úa tàn

    Càng lạ lùng hơn, khi tháng trước chúng còn lộ sắc hồng rực rỡ

    Khiến bầy ong vàng cánh mỏng

    Sung sướng như phát điên…

     

    Và đâu chỉ có ong, mà hết thảy côn trùng

    Từng bay đến, sinh sôi rồi chết trong bầu trời phủ đầy sương khói

    Những đôi cánh mỏng chạm nước nghe lanh canh

                                                            tựa muôn vàn chùm chuông gió

    Khiến tôi nghĩ, vừa có một bàn tay bí mật chạm vào…

     

    Bàn tay ấy cứ lặng lẽ nhào nặn trên đất đai

    Tạo nên niềm vui sướng cùng cơn tuyệt vọng

    Nhưng đến một ngày tĩnh mịch bên đầm nước

    Bàn tay ấy đã ném suy nghĩ của chúng ta lên cao…             

     

    Ở rất xa thế giới con người

    Nhảy múa bên triền sông

    Các em có nghe thấy

    Ở nơi nào, cá quẫy mơ hồ

    Ở nơi nào, đất đang lở

    Ở rất xa thế giới con người?

     

    Nhảy múa mải miết bên triền sông

    Dưới bầu trời kia, vầng dương chói sáng cùng muôn ngọn gió

    Tự do ấy, các em chẳng cầu xin

    Bầu trời lặng im tràn qua bàn tay nhỏ…

     

    Nhảy múa nữa đi bên triền sông

    Các em không phải viên ngọc trong thế giới này đổ nát

    Các em đang trưởng thành bên đống lửa nướng cá

    Ở rất xa thế giới con người…

     

    Hỡi dòng sông lặng im, tự do tuôn chảy!

    Người khẽ chạm vào các em

    Chữa lành đớn đau tuổi thơ chưa từng hay biết.

    Nhưng người đã cho ai trên dải đất này

    Thấy vẻ đẹp của lửa cháy, nước trôi và tiếng trẻ nô đùa?
    vietcuong

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...