Một ngọn bàng vuông nhô lên trong hố đất Một cây dừa tướp lá đảo Phan Vinh, một tiếng gà trưa oi óc An Bang, một truyền thuyết lung linh đêm Tiên Nữ... ( Thơ - Nguyễn Hữu Quý)
![]() | |||
|
Ở Trường Sa những người lính mặt trẻ tóc già. Những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi tóc lấm tấm bạc. Chúng tôi sống trên đỉnh sóng neo bám giữa bão giông nơi mây - nước – trùng – trùng… Ngày ngày đi qua bài thơ Nam quốc sơn hà khắc bên cột mốc nghe lòng ngân rung hồn Việt trên mặt đá san hô nắng khét chúng tôi soi bao mùa màng xứ sở những sinh nở cánh đồng của mẹ đêm đêm rì rào trong những giấc mơ. Chẳng có gì thương hơn những giấc mơ về mẹ người là hôm nay cũng là muôn thuở dáng tảo tần và nét lo toan
mẹ như ngọn dền xanh, mẹ như bông muống trắng như bên cửa sổ khẩu đội con có cây ớt chín dây mồng tơi vấn vít ngoài thềm mẹ là bài dân ca đêm qua em văn công vừa hát chúng con vỗ tay hát theo như uống ngọn nguồn… Mẹ ơi, con đã được hôn lên đôi mắt quan họ con đã được cầm tay ví giận thương đi dưới vầng trăng vằng vặc Trường Sa và con hình dung ra đôi mắt mẹ đang cười mẹ ôm vào lòng mưa nắng tuổi hai mươi như Tổ Quốc ôm vào lòng Quần đảo !
2. Chúng tôi những người lính mặt trẻ tóc già chung màu da biển cả nắng Trường Sa ngun ngút lửa trời dội xuống nơi cằn cộc cỏ cây Lò – vôi - thế - kỷ. Biển ngấm vào chúng tôi vị mặn Ngân hà. Một lần ra Trường Sa cả đời nhớ Trường Sa không quên được dù chỉ là ca nước một ngọn bàng vuông nhô lên trong hố đất một cây dừa tướp lá đảo Phan Vinh một tiếng gà trưa oi óc An Bang một truyền thuyết lung linh đêm Tiên Nữ một đàn chim câu lượn vòng trong chiều Trường Sa lớn một chiếc trăng cong bên đảo Thuyền Chài…
3. Có buổi chiều lính đảo vui như Tết khi cầm trên tay những lá thư tình nét chữ nghiêng tà áo bay bay nét chữ đứng dáng ai trên bờ đợi. Biển dài rộng đảo chỉ là chấm nhỏ và con người cũng chẳng thể lớn hơn nhưng không có chúng tôi biển cũng sẽ vô hồn biển sẽ khát giữa mênh mông đơn điệu xin đọc biển nghe lời em thủ thỉ: quần đảo phong ba – vùng biển yêu thươngnơi bão tố là nơi bình yên nhất…
sao lúc ấy chúng mình không hát một câu gì đó cho em để bớt bồi hồi mong nhớ hoàng hôn dẫu hoàng hôn đang cháy bùng trước mặt để khỏi bồn chồn chờ vầng trăng mọc dù vầng trăng đang đội sóng nhô lên. Chúng tôi những người lính mặt trẻ tóc già lặng lẽ yêu em như cây phong ba yêu đảo. Lính chúng tôi ít lời hoa mỹ khó thời thượng thời trang chẳng sành điệu lắm đâu nếu các em gặp chúng tôi quân phục bạc màu da đen cháy…cũng đừng buồn đấy nhé chúng tôi yêu em bằng tình yêu giản dị bằng trái tim của đảo mà thôi!
những người lính mặt trẻ tóc già con tem nhỏdán vào góc biển biển thành phong thư vĩ đại của đất trời ngôn ngữ sóng dạt dào vũ trụ tín hiệu xuyên qua mây mù không mỏi: TÌNH YÊU! Quần đảo Trường Sa – Hà NộiTháng 6 năm 2000 | |||
![]() |
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận