QĐND Online - Trở thành nhà báo – đó là mong ước cháy bỏng của tôi suốt những năm tháng sinh viên. “Cầu được ước thấy”, đầu năm 1993, vừa tốt nghiệp khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Huế, tôi được tuyển vào làm phóng viên báo Quân khu 5. Nhìn lại chặng đường 18 năm buồn vui sướng khổ đã qua, lại thấy dâng trào bao kỷ niệm...
QĐND Online - Trở thành nhà báo – đó là mong ước cháy bỏng của tôi suốt những năm tháng sinh viên. “Cầu được ước thấy”, đầu năm 1993, vừa tốt nghiệp khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Huế, tôi được tuyển vào làm phóng viên báo Quân khu 5. Nhìn lại chặng đường 18 năm buồn vui sướng khổ đã qua, lại thấy dâng trào bao kỷ niệm.
![]() |
|
Tác giả với chiến sĩ xe tăng N74. |
Vượt lên chính mình
Thể trạng không được bằng người, mỗi lần lên ô tô là tôi thấy trời đất… quay cuồng. “Bén duyên” với nghề báo, chướng ngại vật đầu tiên tôi phải vượt qua là những chuyến đi… bão tố. Những năm 90 của thế kỷ trước, đường xá lổn nhổn ổ gà, ổ voi trong khi phần lớn xe máy của LLVT Quân khu đã hàng chục năm tuổi quân, có “anh” từng kinh qua cả thời bom rơi đạn nổ, mỗi lần “phóng” về cơ sở, tôi cứ “mặt xanh nanh vàng”. “Nhớ đời” nhất là chuyến “hải hành” đầu tiên đi đảo Phú Quý (Bình Thuận) cuối năm 1994. Đang mùa biển động, nằm ở nhà khách Bộ chỉ huy 3 ngày mới có tàu xuất bến. Lướt được 20 hải lý thì máy hỏng, bị sóng nhồi một ngày chờ khắc phục sự cố. Đến bến rồi, tôi còn “trúng số độc đắc” khi một quả pháo rơi trúng cổ mới chịu nổ tung. Song chính tình cảm sâu nặng của đồng đội và nhân dân nơi chân trời góc bể đã cho tôi nghị lực để tiếp tục bền bỉ những cuộc hành trình.
Thử lửa
Với nhiều nghề “trăm hay không bằng tay quen”, với nghiệp báo mỗi giai đoạn đều là cuộc “thử lửa” nghiệt ngã. Tập tành viết báo, khó từ cách tiếp cận, chọn lọc đến khai thác, thể hiện đề tài. Bởi thế có người nói vui, viết báo còn “đau” hơn sinh nở, có khi “rặn” cả tuần, cả tháng cũng không ra. “Săn” tin xong, phải chong mắt đánh vật với ngồn ngộn các ý tưởng, câu chữ, ngôn từ để “nặn” ra hình hài tác phẩm. Làm báo lính khi kiến thức quân sự, quốc phòng còn non, đụng vào lĩnh vực nào cũng thấy mình đang… tân binh, chẳng còn cách nào khác là phải học. Đọc nhiều, hỏi nhiều, ghi chép nhiều để viết đúng, viết trúng rồi phấn đấu viết tốt, làm ra những sản phẩm mang thương hiệu riêng, “găm” được vào trái tim bạn đọc. Thế mà bây giờ càng thâm niên với nghề, lạ thay, càng ao ước được sống lại cái “thuở ban đầu”, “gân đang săn và thớ thịt căng ra”, cảm xúc lúc nào cũng rạt rào, tươi trẻ. Nguy cơ nhãn tiền lúc này là sự “lão hóa”, sức ỳ, là “thả bộ” trên những con đường mòn sẵn có, là sự lặp lại chính mình. Trước - đắn đo để diễn đạt vấn đề một cách mạch lạc và cuốn hút, nay - lại lo lắng sao cho tác phẩm báo chí không mất đi sự ngồn ngộn hơi thở của cuộc sống, phản ánh thực tế sắc sảo, sinh động như nó vốn có mà vẫn luôn tươi mới. Đặc biệt là đối mặt với những cái xấu còn tồn tại, phải dũng mãnh đương đầu, thể hiện bản lĩnh, sức chiến đấu của người làm báo chuyên nghiệp.
Vào “vị trí chiến đấu”
Làm phóng viên thì phải “phóng” theo các sự kiện. Khu 5 dằng dặc khúc ruột miền Trung, mảnh đất nắng lắm mưa nhiều này hầu như năm nào cũng phải đương đầu với thiên tai. Giúp dân phòng, chống bão lũ là nhiệm vụ chiến đấu thời bình của LLVT Quân khu 5. Đồng hành cùng người chiến sĩ, mỗi mùa mưa bão, chúng tôi lại máy ảnh, máy quay phim trong tư thế sẵn sàng. Tháng 11-1999, trận lũ kinh hoàng đổ xuống miền Trung. “Ông xã” đang đi công tác xa, nhà trẻ đóng cửa, đành gửi con bên nhà hàng xóm nhờ trông hộ, lội bộ đến cơ quan, vừa kịp xáp vào đội hình Quân y Quân khu đi ứng cứu đồng bào bão lụt. Năm 2011, mải tác nghiệp tại vùng rốn lũ Quảng Nam, một tấm tôn bay sượt qua tóc, mỗi lần nhớ lại còn nổi da gà. Mưa quất rát mặt, người ướt như chuột lột không lo mà cứ đứng ngồi lo cuộn phim trong máy không khéo bị ẩm. Khả năng bơi hạn chế vẫn xung phong xuống ca-nô vượt dòng nước lũ hung hãn, đục ngàu. Vừa quan sát, cảm nhận, quay phim, chụp ảnh, phỏng vấn, tham gia cùng đoàn cứu trợ phát mì tôm, áo quần cho bà con vùng bị nạn, vừa hình thành trong đầu ý tưởng bài viết để sớm “ra lò” tác phẩm báo chí bảo đảm tính thời sự.
Yêu hơn nghề báo
Báo chí là nghề vất vả, nặng nhọc, nhất là với phụ nữ. Đã không ít tờ báo ngại ngần nhận phóng viên nữ vào tòa soạn. Nhưng nữ phóng viên lại có lợi thế mà không phải đồng nghiệp nam nào cũng có được, đó là lòng trắc ẩn. Phản ánh hoạt động của LLVT Quân khu, những “bút nữ” chúng tôi không chỉ khắc họa hình ảnh người lính bên cây súng, trong chiến hào, trên trận địa mà ẩn bên trong là trái tim nhân hậu, thủy chung dành cho hậu phương, người thân, gia đình, đồng đội, là phẩm chất “biết hy sinh nên chẳng nhiều lời”, từ đó giúp người đọc hiểu hơn, trân trọng hơn Bộ đội Cụ Hồ trong cuộc sống hôm nay.
Là chiến sĩ cầm bút, với tôi mỗi chuyến đi, mỗi bài báo là một cuộc chiến đấu thầm lặng, với hoàn cảnh, với chính bản thân mình, để ngòi bút luôn trung thực, sắc sảo, xứng đáng với sự yêu mến, tin cậy của công chúng. Để mỗi ngày mới, đón trang báo vào lòng, chiêm ngưỡng những đứa con tinh thần của mình phơi phới sức sống, nhận những dòng tin nhắn, những cuộc điện thoại ngợi khen, cổ vũ từ bạn đọc lại thấy trái tim nở hoa, tin yêu hơn cuộc sống, yêu hơn cái nghề cầm bút vinh quang và cay đắng mà mình là lựa chọn và nguyện gắn bó suốt đời.
Đỗ Thị Ngọc Diệp
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận